Chuyện hư cấu của Beckham (P6): Khởi đầu như mơ

Tôi muốn Wolfsburg tấn công bằng những miếng đánh tốc độ, trực diện với tiền đạo cắm Mario Gomez làm tôi liên tưởng đến người đồng đội cũ Van Nistelrooy. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ ở những trận giao hữu và cả hai trận đầu tiên.

Tóm tắt kỳ trước: Beckham hoàn thành hai hợp đồng trong mùa hè là Berahino và Bazoer. Cùng với Romero sẽ đến vào tháng 1, Becks tin tưởng vào sức mạnh có thể cạnh tranh suất dự Champions League.

Phải thú nhận một điều rằng tôi chẳng biết quái gì về Wolfsburg trước khi đặt chân đến đây. Tôi tận dụng triệt để tuần lễ đầu tiên, khi các cầu thủ chưa hội quân để nghiên cứu tình hình nhân sự ở CLB mà tôi vừa ký hợp đồng ba năm.

Những gì có được không nhiều. Đội bóng có một hậu vệ trái tạt bóng tốt, sút phạt hay, có kinh nghiệm chinh chiến đỉnh cao là Ricardo Rodríguez. Khuyết điểm là cậu ta quá chậm và hoàn toàn không thể trở thành một mũi tấn công đủ sắc bén bên cánh trái. Wolfsburg cũng có Luiz Gustavo, một máy quét công suất cao, từng khoác áo Bayern Munich hai mùa và hiện là đội phó. Điểm yếu của cậu ta, như nói từ phần trước, là hỗ trợ tấn công và điều phối nhịp độ.

Mario Gomez cũng là một cái tên đáng chú ý nhưng cậu này tỏ ra hơi lỡ cỡ với vị trí của mình. Gomez có vẻ thích hợp với vị trí đá cắm nhưng cậu ta chọn vị trí khá yếu. Còn nếu xếp đá độc lập, đòi hỏi phải biết tự tạo cơ hội thì Gomez lại lóng ngóng trong việc tự tạo ra khoảng trống.

Dù rất muốn, tôi buộc phải lựa chọn giải pháp an toàn 4-1-4-1 với Berahino chạy cánh phải, Divadi cùng Caligiuri ở cánh đối diện. Lẽ ra Draxler phải là số một ở cánh này, nhưng theo tôi, cậu ấy mắc bệnh ngôi sao quá nặng. Lười di chuyển, ít hỗ trợ đồng đội và hầu như chỉ cố gắng tỏa sáng dưới phương diện cá nhân. Trong những buổi tập đầu tiên và thi đấu giao hữu, thực sự, tôi chưa bao giờ coi cậu ta là ngôi sao.

Ở hàng phòng ngự, Bruma có vẻ ổn nhất: điềm tĩnh, kỹ thuật và chủ động triển khai bóng từ sân nhà chứ hiếm khi phá bóng vu vơ lên phía trên. Đáng tiếc, cậu ta không có sự dữ dẵn và mạnh mẽ như đàn anh đồng hương Jaap Stam, người tôi từng sát cánh ba mùa ở Man Utd.

Ngoại trừ những cái tên này, Wolfsburg gây cho tôi tâm trạng hoang mang ở tất cả vị trí còn lại. Đội vừa thừa, khi thường có nhiều cầu thủ chơi cùng một vị trí, lại vừa thiếu, khi không có ai đủ chất lượng để giao suất đá chính thường xuyên. Vị trí cánh phải là điển hình. Tôi có Sebastian Jung và Christian Trasch cùng nhiệt tình, năng nổ, thiếu tốc độ. Chưa kể phía trên, Vieirinha và Jakub Błaszczykowski đều già, thiếu kỹ thuật như nhau. Tôi đành tự nhủ, có như vậy Francisco Garcia mới cho tôi cơ hội.

Những buổi tập đầu tiên không thực sự thuận lợi lắm. Tôi được nhận phản hồi rằng các cầu thủ chưa nắm được hết ý đồ của tôi. Họ phân vân vì sao chúng phải chơi bóng dài, dù chính họ quên mất rằng các CLB ở Bundesliga bây giờ sử dụng chiến thuật 4-4-2 thuần túy khá nhiều. Wolfsburg không nhỉnh hơn ai, nếu không muốn nói là kém hơn, việc chơi tấn công sòng phẳng hay cố gắng kiểm soát bóng, theo tôi là các nhanh nhất để tự sát. Bạn không thể bắt công nhân đi làm thơ, kể cả một tuần một bài, đúng không?

Vì vậy tôi luân phiên sử dụng giữa 4-3-3 và 4-1-4-1. Thành tích rất khả quan. Wolfsburg chỉ thua đúng một trận trong tổng số 10 trận giao hữu đầu mùa. Chúng tôi thắng 7, ấn tượng nhất là chiến thắng 2-0 trước Werder Bremen vào thời điểm một tuần trước mùa giải mới.

Đội hình Wolfsburg trong trận đầu tiên dưới sự dẫn dắt của Beckham

Mọi thứ càng trở nên mộng mơ hơn ở trận đấu chính thức đầu tiên của tôi trên cương vị HLV. Đó là khi Wolfsburg làm khách của đội hạng dưới Lubeck. Ascues đưa chúng tôi vươn lên ở phút 21 nhưng bàn ấn định chiến thắng của Caligiuri ở phút bù giờ thứ nhất mới đáng bàn.

Một tình huống đối thủ tập trung vây hãm từ giữa sân bằng những đường chuyền bổng nhưng bị chúng tôi phán đoán cắt được. Bằng hai đường chuyền, bóng đến chân Arnold, trước khi cậu ta chuyển sang phải cho Caligiuri. Một mình một bóng, Caligiuri xông thẳng vào hàng thủ Lubeck, vặn sườn ba hậu vệ rồi xỉa bóng vào góc xa, chẳng khác nào Messi.

Tôi sướng rơn ngoài đường pitse. 10s, chính xác là 10s là bóng từ đường biên ngang cuối sân bên này được đưa gọn gàng vào lưới bên kia của đối thủ. Tôi không thể mong chờ điều gì tuyệt vời hơn thế. Trong 1 tích tắc, tôi tự cho bản thân nghĩ rằng dường như tôi đã đặt hơi nặng khối lượng công việc tại Volkswagen Arena.

Trận mở màn Bundesliga với Frankfurt càng khiến tôi nghĩ như thế. Với 4-1-4-1, Wolfsburrg gần như không thể bị xuyên phá. Ở góc độ nào đấy, tôi chưa cảm thấy yên tâm với hàng tiền đạo bởi sự vô duyên của Gomez và Berahino. Bù lại, tôi lại được sống trong cảm giác “Fergie time” ở vòng đấu thứ hai, khi chạm trán Ingolstadt.

Phút bù giờ thứ hai, khi tỷ số vẫn là 0-0, Ricardo Rodriguez vẽ một đường cong tuyệt đẹp từ cự ly 27m. Bóng xoáy và cuộn thẳng vào góc chữ A. Tôi vỗ tay đôm đốp ngoài đường pitse và tự đánh giá xem, nếu là mình ngày xưa thì có làm được một siêu phẩm như vậy không.

Tôi đâu biết rằng, kỳ trăng mật giữa Beckham và Wolfsburg sẽ kết thúc ở lúc này.