Chuyện hư cấu của Beckham (P4): Lần đầu trên đất Đức

Tôi bắt đầu lao vào sách vở, với hàng giờ liền ngồi bên máy tính và đầu kỹ thuật số để xem đi xem lại các trận đấu. Tôi tự nhủ, giá mà hồi xưa để ý một chút, như Giggs, Scholes hay Neville, có lẽ giờ đã khá khẩm hơn.

Tóm tắt kỳ trước: Beckham bị thuyết phục bước vào con đường huấn luyện bởi Alex Ferguson và sự xuất hiện bất ngờ của Mourinho. Becks không thể ngờ chính Mourinho lại là người giúp mình khởi nghiệp sau này.

Bay về Mỹ với tâm trạng ngổn ngang, hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong tôi rằng mình nên bắt đầu từ đâu, nên nói với Vic và lũ trẻ như nào về ông bố bỉm sữa trót bị cho vào tròng? Khởi nghiệp từ MLS hay trở về châu Âu? Có nên làm trợ lý hoặc gì đó tương tự để tích lũy kinh nghiệm không? Trong suốt mười mấy giờ bay, tôi gần như không ngủ phút nào. Hình như đây không còn là Becks vô tư lự của ngày hôm qua nữa rồi.

Thật may Vic, như vẫn thường như thế, ủng hộ hoàn toàn quyết định của tôi. Mấy cửa hàng thời trang và chuỗi sản phẩm chúng tôi định làm chung giờ trông cậy hoàn toàn vào cô ấy. Tôi bắt đầu lao vào sách vở, với hàng giờ liền ngồi bên máy tính và đầu kỹ thuật số để xem đi xem lại các trận đấu. Tôi tự nhủ, giá mà hồi xưa để ý một chút, như Giggs, Scholes hay Neville, có lẽ giờ đã khá khẩm hơn nhưng thôi kệ. Từ lúc là cầu thủ tôi đã như vậy rồi. Làm một lần không được thì 10 lần. 10 lần không được thì 100, 1000 lần. Chẳng có cục sắt nào mà mài mãi không thành kim cả.

Thời gian này tôi trao đổi khá nhiều với Mourinho về triết lý cũng như cách quản trị nhân sự. Tôi cũng bàn luận với ông ấy về 4-4-2, sơ đồ duy nhất mà tôi nắm chắc cơ cấu vận hành, đồng thời tham khảo xem giữa 4-2-3-1 và 4-3-3 nên sử dụng chiến thuật nào trong từng hoàn cảnh cụ thể. 3-4-3 cũng là một đề tài thú vị, với Conte đang là cái tên đi tiên phong nhưng tôi không ấn tượng với cách triển khai bóng của nó lắm.

Mọi thứ suôn sẻ như vậy cho đến một ngày Mourinho hỏi tôi: “Này cậu có định đến Đức một chuyến không?”

“Chơi hả?” – Tôi hỏi lại.

“Haha với Mourinho này thì cái gì mà chẳng là cuộc dạo chơi. Vấn đề ở đây là chơi nhưng lại có tiền. Không nhiều so với chúng ta”, Mourinho nháy mắt. “Nhưng tôi nghĩ cậu thích”.

Tôi nghĩ là mình hiểu Mourinho định nói tới điều gì nên yên lặng chờ ông ấy dốc bầu tâm sự. Quả nhiên trầm ngâm một lát, Mourinho tiếp lời: “Tôi có một lời mời từ Wolfsburg. Vì sao có thì tôi không nói đâu mà cậu cũng chẳng cần biết. Vấn đề ở đây là gã Dieter Hecking bất tài khiến đội này suốt ngày quanh quẩn lo trụ hạng. Họ tiếc tiền định mời gã tay ngang Valerien Ismael thì bất ngờ nhớ đến tôi. Nói  ra thì dài lắm nhưng đại khái, cậu chỉ cần hiểu là hồi xưa, ngày tôi để De Bruyne đến đấy thì cũng có cài cắm một tí, gọi là dư luận viên”.

Nhấp thêm một ngụm rượu, Mourinho mới ngập ngừng nói tiếp. Hình như việc này có gì đó uẩn khúc. “Dave này, tôi biết là Alex ngắm cậu. Dù sau tôi về đến đây (Man Utd) cũng nhờ cái gật đầu của ông ấy nên tôi coi cậu như em trai. Chỗ đó tôi có hứa là sẽ chỉ đạo từ xa, hoặc đại loại như vậy. Nhưng với tư cách một người đàn ông, tôi sẽ chẳng mảy may động vào một sợi tóc của lũ học trò nhà cậu. Hãy suy nghĩ”.

Không hiểu sao lúc đấy tôi thấy rất thú vị với Wolfsburg. Trong 5 giải lớn thì tôi đã thi đấu ở Premier League, La Liga, Serie A và Ligue 1. Bundesliga thì chưa bao giờ và Mourinho cũng vậy. Có thể ông ấy muốn thông qua tôi để ngó nghiêng Bayern Munich. Tôi nhớ mang máng trước khi về Man Utd, báo chí có nhắc tới chi tiết này. Tuy nhiên điều ấy sẽ ở thì tương lai. Chẳng phải tôi vẫn muốn tìm một chỗ khởi nghiệp hay sao. Wolfsburg không quá tham vọng nhưng lại có tiếng chơi sang. Họ từng phá kỷ lục mua Diego, Kjaer, De Bruyne và Draxler. Đến cái tên sân, họ còn bán được cho Volkswagen thì tôi nghĩ chỗ này chơi được.

Francisco Javier Garcia Sanz giãy nãy khi thấy tôi ngỏ lời về Wolfsburg. Về sau này tôi mới biết Francisco có quan hệ với Florentino Perez. Tập đoàn Grupo ACS mà Perez làm chủ tịch năm 2014 đã xây dựng một nhà máy tại Ba Lan cho tập đoàn Volkswagen mà Francisco là giám đốc. Francisco sinh ra tại Madrid, là fan lâu đời của Real và đến lãnh đạo Wolfsburg năm 2009, chỉ hai tuần sau khi Perez đắc cử chủ tịch Real. Ông ta rất khoái hàng Real, và đó là lý do, theo tôi, là Mourinho được nhớ đến.

Vì những thứ loằng ngoằng như thế nên khi tôi đặt vấn đề và có sự bảo trợ của Mourinho, Francisco gật đầu ngay. Ông ta chỉ hỏi mục tiêu của tôi trong năm đầu tiên là gì? “Dự Champions League”, tôi nói gọn lỏn, tất nhiên là theo lời tư vấn của Mourinho.

Mọi chuyện diễn ra khá chóng vánh sau đó. Tôi mắc một số thủ tục ở chứng chỉ HLV (và được Sir Alex bảo kê khoản này), trước khi chính thức ra mắt CLB vào mùa thu 2016.

Một chương mới, đầy sóng gió bắt đầu.