Chuyện hư cấu của Beckham (P1): Cuộc gọi lúc nửa đêm

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ trở thành một HLV bởi nếu muốn tôi đã ở lại LA Galaxy, gõ đầu lũ trẻ và trở thành thần tượng trong mắt chúng. Cuộc sống như vậy dễ chịu hơn nhiều nếu đem so với việc trở lại nước Anh. Ấy vậy mà…

“Mourinho sẽ từ chức khỏi MU”.

Đó là dòng tít lớn nhất trên tờ New York Time mà tôi từng đọc. Cái quái quỷ gì thế này, tôi tự hỏi và cố gắng cắn mình một cái. Ơ kìa, hôm nay đâu phải 1/4.

Dường như có gì đó không ổn, tôi nghĩ. Mourinho mới đến MU cuối tháng 5. Tôi từng nghe mấy chuyện hay ho về ông ta như chỉ ngồi ghế 10D trên máy bay hồi ở Real, hay bắt cả đội MU đi mấy vòng quanh khách sạn. Nhưng việc này là cái gì đó lớn hơn rất nhiều.

Tôi không phủ nhận việc mình vẫn luôn dõi theo MU, dù đã rời đấy từ năm 2003. Những việc nội bộ đình đám thế này, thường tôi còn nắm nhanh hơn cả báo chí. Hồi Ryan [Giggs] còn léng phéng với ả em dâu và cả nước Anh còn đang rì rầm với nhau xem Mr.X là ai thì Paul [Scholes] đã dặn ngay tôi là đừng bép xép gì với lũ kền kền ấy. Tôi luôn tự tin mình thuộc về nơi ấy, dù là tưởng tượng.

Vì thế tôi định bấm máy gọi ngay cho Gary [Neville] hỏi rõ sự tình, nhưng chợt nhớ là bên đó giờ đang đêm mất rồi. Tôi cũng nhớ tới Nicky [Butt] – HLV đội U21 MU – nhưng có lẽ cậu ấy giờ vẫn còn đang mải du lịch đâu đó tại Gibraltar.

Đang mải mê suy nghĩ thì một số lạ hoắc đuôi 41 gọi cho tôi. Thường thì những cuộc gọi như vậy, tôi mặc kệ. Những bạn bè thân luôn liên hệ với tôi bằng số khác, không phải số “để thờ” này. Nhưng bất chợt tôi có một linh cảm…

“Khỏe không con trai!” – Bên kia đầu dây vang lên giọng nói quen thuộc.

Khỉ thật, tôi không nghĩ bố già gọi lúc này. Mất vài giây định thần, tôi đáp: “Ổn bố ạ. Làm gì mà thức đêm thế bố?”

“Còn gì nữa ngoài tìm người thay Mourinho” – Ra thế, hóa ra vụ này có thật, tôi nghĩ. “Này, tới đây luôn đi” – Alex Ferguson bất ngờ giục.

Tôi biết ông ấy từ năm 16 tuổi, biết ông thích bông đùa ngay cả lúc gay nhất. Tôi thủng thẳng: “Thêm chai Chivas nữa nhé?”

“Ok. Ta đợi con ở sân bay sau 12 tiếng nữa”.

Khoan đã, tôi chưa kịp nói thêm lời nào thì đã nghe tiếng cụp máy cái rụp. Đây không giấu một trò đùa. Sir thừa biết tôi còn phụ Vicky trong buổi triển lãm thu đông sắp tới. Tôi cũng còn phải đưa Harper tới trường hàng ngày. Nghe có vẻ bỉm sữa nhưng tôi thấy được là chính mình những lúc như vậy. Nhưng xem nào, có lẽ tôi vẫn kịp trở về vào ngày kia. Tôi cũng muốn tận mắt xem cái gã đặc biệt người Bồ kia làm gì mà nghỉ việc.

Không ai ngờ, đó là lần cuối tôi được làm một ông bố bỉm sữa.